Chào những tâm hồn đam mê xê dịch! Là Lan Anh đây. Sau khi đã để lại dấu chân mình ở hơn 35 quốc gia, nếm thử những món ăn xa lạ và ngủ dưới những bầu trời khác biệt, tôi chợt nhận ra một sự thật vô cùng giản dị: trái tim tôi vẫn luôn lỗi nhịp nhiều nhất khi trở về nhà. Du lịch Việt Nam chưa bao giờ là một cuốn sách mà tôi có thể đọc xong trong một sớm một chiều. Mới hôm qua, khi vô tình lướt qua một đoạn video giục giã người ta hãy xách ba lô lên đi đến những vùng đất tươi đẹp của đất nước trước khi "mắt mờ chân run" [1], tôi đã ngồi thừ ra và mỉm cười. Thật vậy, cớ sao chúng ta cứ mải miết thanh xuân để mơ về những chân trời xa xôi, mà quên mất quê hương mình cũng đẹp và tình đến nhường này?
Hôm nay, hãy pha một tách trà ấm, ngồi xuống đây và cùng tôi lật giở những trang ký ức về dọc dài đất nước hình chữ S, để xem chúng ta có thể yêu Việt Nam thêm bao nhiêu lần nữa nhé.
Vẻ hoang hoải của miền Bắc: Nơi những ngọn núi chạm vào mây trời
Nếu bạn hỏi tôi nơi nào ở Việt Nam khiến tôi muốn quay lại nhiều nhất để tìm kiếm sự tĩnh lặng, tôi sẽ không ngần ngại chỉ tay về phía Bắc. Miền Bắc không chỉ có một Hà Nội 36 phố phường rêu phong, mà còn cất giấu những dãy núi hùng vĩ vươn mình trong sương sớm.
Tôi nhớ những ngày lang thang ở Sapa, chinh phục đỉnh Fansipan và đi sâu vào Bản Cát Cát [2]. Không phải là những khu nhà kính hiện đại, thứ giữ chân tôi lại là mùi ngai ngái của khói bếp vương trên mái lá, là nụ cười móm mém của bà cụ người H'Mông bên khung cửi. Hay những ngày tháng Chín, khi đất trời nhuộm một màu vàng ươm của lúa chín trên những đồi mâm xôi ở Mù Cang Chải, Tú Lệ [2]. Những chuyến đi vòng cung Tây Bắc qua Mộc Châu, Điện Biên, Sơn La [3] luôn mang đến một cảm giác choáng ngợp trước thiên nhiên kỳ vĩ.
Đôi khi, chẳng cần một kế hoạch dày đặc, bạn chỉ cần ngồi trên một mỏm đá, phóng tầm mắt xuống thung lũng, nghe tiếng khèn lá vẳng lại từ xa, thế là đủ cho một chuyến đi chữa lành.
Miền Trung trầm mặc và những cung đường dạt dào nắng gió
Rời xa những ngọn núi sương mù, dải đất miền Trung đón tôi bằng cái nắng rát da nhưng lại mặn mòi tình người. Tôi từng tham gia một chuyến đi Caravan — hình thức du lịch tự lái xe ô tô cá nhân hoặc theo đoàn, rong ruổi qua nhiều vùng đất để tự do khám phá — đi dọc từ Quy Nhơn, qua Đà Nẵng, Hội An, rồi ngược ra Huế và Quảng Bình [2].
Đà Nẵng năng động với những cây cầu rực sáng về đêm, nhưng chỉ cần chạy xe một chút vào Hội An, rẽ vào Rừng Dừa Bảy Mẫu [4], bạn sẽ thấy một nhịp sống hoàn toàn khác. Tôi thích cái cách người dân miền Trung giữ gìn nếp sống cũ. Ngồi bệt bên vệ đường ở phố cổ, ăn một bát cao lầu, nghe cô bán hàng kể chuyện bão lũ bằng chất giọng trọ trẹ mộc mạc, tôi mới hiểu hết cái kiên cường của con người nơi đây. Miền Trung không chỉ có di sản, miền Trung còn có những con người là di sản sống.
Phương Nam rực rỡ, phóng khoáng và những hòn đảo ngọc
Càng đi về phía Nam, nhịp điệu của những chuyến du lịch Việt Nam dường như càng trở nên phóng khoáng, rực rỡ và ngọt ngào hơn. Đó là những ngày tôi vùi chân trần vào những đồi cát mênh mông ở Bàu Trắng, Mũi Né, lắng nghe tiếng sóng vỗ rì rào từ những làng chài xưa cũ [4].
Rồi xuôi về miền Tây, lênh đênh trên những khu chợ nổi ở Cần Thơ [2]. Bạn đã bao giờ thử ăn một tô bún riêu ngay trên chiếc ghe tròng trành lúc 5 giờ sáng chưa? Trải nghiệm đó tuyệt vời hơn bất kỳ nhà hàng năm sao nào trên thế giới. Người miền Tây hào sảng, gặp nhau lần đầu mà đãi khách như người nhà đi xa mới về.
Và tất nhiên, không thể không nhắc đến Phú Quốc. Dù hòn đảo này ngày càng phát triển với những tuyến cáp treo vượt biển dài kỷ lục hay những khu vui chơi sầm uất [4], tôi vẫn tìm được cho mình những góc nhỏ bình yên. Đọc những dòng đánh giá đầy trân trọng của du khách quốc tế về các chuyến trải nghiệm quanh đảo ngọc [5], tôi thấy lấp lánh một niềm tự hào. Quê hương mình đẹp quá, cớ gì mình không trân quý?
Đi tour hay tự túc: Lựa chọn nào cho đôi chân không mỏi?
Nhiều bạn đọc hay nhắn tin hỏi tôi: "Lan Anh ơi, đi du lịch Việt Nam thì nên tự đi hay mua tour trọn gói?".
Tour trọn gói — hình thức du lịch mà các công ty lữ hành chuẩn bị sẵn toàn bộ lịch trình, phương tiện, nơi ăn chốn ở và hướng dẫn viên — từng là thứ mà một người thích tự do như tôi hơi e dè. Nhưng rồi tôi nhận ra, ngành du lịch nước nhà đang thay đổi rất nhanh. Giờ đây, các công ty thiết kế vô vàn hành trình thú vị, từ những chuyến đi tiết kiệm đến các trải nghiệm sâu sắc về văn hóa bản địa, hay những tour xuyên Việt kết nối trọn vẹn non sông [2][4]. Nếu bạn đi cùng gia đình, có người lớn tuổi, hoặc đơn giản là quá bận rộn để tự đặt vé máy bay, phòng ốc, thì những gói dịch vụ này là cứu cánh tuyệt vời.
Còn nếu bạn giống tôi, thích sự bất ngờ, thích rẽ vào một con hẻm không có trên bản đồ, thì hãy cứ tự túc. Dù đi bằng cách nào, điều quan trọng nhất không phải là bạn check-in được bao nhiêu địa điểm, mà là bạn đã thực sự "chạm" vào vùng đất ấy sâu đến đâu.
Cuộc đời là một hành trình dài, và Việt Nam là một bức tranh đa sắc mà mỗi lần ngắm nhìn, ta lại phát hiện thêm một nét vẽ tài hoa. Đừng chần chừ nữa, đừng đợi đến khi mọi thứ hoàn hảo mới bắt đầu. Hãy gói ghém hành trang, mở rộng trái tim, và bước ra ngoài kia. Quê hương vẫn luôn ở đó, dang tay chờ đón bạn bằng tất cả sự ấm áp và bao dung.

